Mùa hè năm 1998, Salas cùng người đàn anh Ivan Zamorano dẫn dắt Chile đến với nước Pháp để tham dự World Cup France 98. Năm đó, Chile đã hòa cả 3 trận ở vòng bảng trong đó đáng chú ý nhất là trận hòa đầy tiếc nuối trong trận ra quân gặp Italia. 3 trận vòng bảng Chile của Salas và Zamorano chỉ kiếm được 3 điểm nhưng vẫn lọt vào vòng knock out vì họ đứng thứ 2 bảng đấu sau Italia, xếp trên Cameroon và Áo (vì 2 đội này hòa nhau và cùng thua Italia).
| “Dũng sĩ đấu bò – Marcelo Salas”. Ảnh: Internet |
Chile không may mắn khi vừa qua được vòng bảng đã gặp ngay Brazil được đánh giá là ứng viên vô địch hàng đầu của giải đấu và họ thất thủ với tỉ số 1 – 4. Salas chính là người ghi bàn danh dự cho đội nhà.
Dù chỉ được thi đấu 4 trận ở France 98, ghi được 5 bàn thắng trong đó có đến 4 bàn của Salas nhưng Chile đã để lại một ấn tượng sâu đậm trong lòng khán giả bằng một lối chơi tấn công đẹp mắt, những pha phối hợp ăn ý của bộ đôi Marcelo Salas và Ivan Zamorano. Sau này mỗi lần nhắc đến Chile người ta không thể nghĩ ra một cái tên nào khác để thay thế bộ đôi được xem là huyền thoại này.
Thi đấu rất thành công ở France 98 với 4 bàn thắng cùng phong độ chói sáng trong 2 mùa bóng chơi cho River Plate trước đó, Salas đã được ông trùm Sergio Cragnotti đưa về Olimpico để bắt đầu xây dựng một Lazio hùng mạnh bất khả chiến bại với những tên tuổi hàng đầu thế giới.
Khi Salas đến Lazio thì người đàn anh, cũng là đồng hương của Salas – Ivan Zamorano đang đầu quân cho Inter Milan và có thể nói đây là năm hưng thịnh nhất của Serie A khi các ngôi sao hàng đầu châu Âu đều gần như tề tựu đông đủ.
Salas và những người mới như Sergio Conceicao, Dejan Stankovic, Fernando Couto, Christian Vieri, Ivan de la Pena, Sinisa Mihajlovic cùng những ngôi sao cũ của đội bóng như Nesta, Giuseppe Favalli, Paolo Negro hay Roberto Mancini, Pavael Nedved, Alen Boksic đã làm Lazio thay da đổi thịt hoàn toàn khi mùa bóng 1998/199 kết thúc.
Lazio từ vị trí thứ 7 của mùa giải trước với 1 chiếc Coppa Italia nhỏ bé đã vươn lên mạnh mẽ và suýt vô địch Serie A khi chỉ kém Milan đúng 1 điểm đành ngậm ngùi xếp thứ 2 và cay đắng nhìn Rossoneri đoạt lấy Scudetto. Nếu trận đấu với Fiorentina của Batistuta ở Firenze trong vòng đấu áp chót họ có 3 điểm thì Milan đã phải ôm hận.
Trong thời kỳ mà cả thế giới ưa chuộng sơ đồ 4 – 4 – 2 và ở Italia thì còn có cả 3 – 5 – 2. Salas và Vieri là cặp tiền đạo chủ lực của Sven Goran Erickson trong mùa bóng đó, họ đã cùng nhau ghi đến 27 bàn thắng cho Lazio, riêng “El Matador” là chân sút số 1 của Biancoceleste với 15 bàn thắng.
Salas là một số 9 điển hình cho kiểu tiền đạo phổ biến của hơn 15 năm về trước. Một sát thủ có một cái chân trái tuyệt hảo với những cú sút mạnh như búa bổ bên cạnh những cú tỉa góc tinh tế, những pha đánh đầu bóng đi như tên lửa trong sự bất lực của thủ môn và một sức rướn vô địch và khả năng giữ thăng bằng đáng kinh ngạc. Hậu vệ có thể dùng mọi cách để kéo anh ngã nhưng không thể ngăn anh ghi bàn.
Một số 9 sát thủ thì không thể thiếu khả năng chọn vị trí để dứt điểm mang về những bàn thắng và đây chính là điều mà Salas làm tốt nhất. Anh khống chế bóng gọn gàng và dứt điểm chính xác ở mọi góc độ trong vòng cấm địa.
Salas có một phong cách ăn mừng bàn thắng rất riêng biệt, mỗi lần ghi bàn anh thường chạy về gần góc trái phần sân đối phương, quỳ 1 chân và cúi đầu xuống chỉ thẳng một ngón tay lên trời. Có lẽ đó là lời cảm ơn đấng tối cao đã ban cho anh tài năng thiên bẩm để chinh chiến ở giải đấu khắc nghiệt và hấp dẫn nhất hành tinh thời điểm đó.
Lazio bước vào mùa giải 99/2000 với một tham vọng lớn hơn sau khi đã đoạt Siêu Cup Italia cùng chiếc Cup C2 cuối cùng trước khi nó bị sát nhập với Cup C3. Sergio Cragnotti tiếp tục đổ tiền như giấy vụn vào thị trường chuyển nhượng đem về Juan Sebastian Veron, Simone Inzaghi, Diego Simeone, Nestor Sensini để tạo nên một Lazio hoàn hảo dưới thời Ericksson.
Đại bàng Xanh tiếp tục sải cánh và vô địch Serie A lần thứ 2 trong lịch sử. Họ hơn Juventus xếp thứ hai đúng 1 điểm. Salas tiếp tục là người ghi nhiều bàn thắng nhất cho Lazio với 15 lần làm tung lưới đối phương, khi đó anh 26 tuổi. Tuổi đẹp nhất cuộc đời cầu thủ của Salas đã có được gần như tất cả với Lazio. Anh giành Scudetto, vô địch Coppa Italia, siêu Cup châu Âu và siêu Cup Italia chỉ trong một mùa giải huyền thoại của Biancoceleste – mùa bóng 99/2000.
Sự xuất hiện của Hernan Crespo vào năm 2001 đã gián tiếp đẩy Salas đến Juventus và ở Delle Alpi chính là những ngày tăm tối nhất trong sự nghiệp của “El Matador”. Juve mang anh về để thay thế cho Pippo Inzaghi đã gia nhập AC Milan trước đó không lâu.
Salas đến Turin còn Kovacevic cùng 8 triệu Bảng ra đi theo chiều ngược lại đến thủ đô Roma. 2 mùa giải ở Juventus, anh chỉ góp mặt chưa đến 20 trận đấu và ghi được 2 bàn thắng. Đến Juve anh vẫn giành thêm 2 Scudetto nữa nhưng đó là những danh hiệu không dấu ấn của Salas mà người làm nên vinh quang cho Bà đầm già chính là người đồng đội cũ của anh ở Lazio – Pavel Nedved.
Ngày Salas rời xa Lazio chưa phải là lúc Biancoceleste lao dốc nhưng cũng là ngày mà dấu hiệu cho sự sụp đổ của đế chế Cragnotti nhen nhóm. Salas không phải chịu cảnh tháo chạy hàng loạt như các ngôi sao sau này nhưng Lazio kể từ đó đã không còn là một ứng viên thực thụ cho Scudetto.
Phong độ giảm sút, Salas được Juve cho River Plate mượn. Trở về “Dòng sông bạc” cùng những chấn thương dai dẳng, người ta đã không còn được chứng kiến một hình ảnh “El Matador” kiêu dũng ngày nào. Anh chơi cho River 2 mùa bóng rồi trở về Chile thi đấu 4 năm cuối cùng của sự nghiệp trong màu áo Univer sidad de Chile trước khi giải nghệ vào năm 2008.
Ở đội tuyển quốc gia, dù không dành được danh hiệu gì đáng kể nhưng sặp song sát Marcelo Salas và Ivan Zamorano đã đi vào huyền thoại và tạo ra những dấu ấn không thể nào quên trong lòng người hâm mộ bằng những pha phối hợp ăn ý như có mắt sau lưng của mình. Họ không chỉ là những người hùng ở Chile mà còn nổi tiếng trên toàn thế giới.
Cả Salas và Zamorano đều lọt vào danh sách 10 siêu tiền đạo đáng sợ nhất hành tinh trong 20 năm qua với những hiệu suất làm bàn đáng kinh ngạc. Bên cạnh những cái tên đương đại như Leonel Messi, Cristiano Ronaldo hay Zlatan Ibrahimovic thì ở quá khứ chỉ có Người ngoài hành tinh Ronaldo, Romario, Hugo Sanchez và Batistuta hay sau này có Ruud Van Nistelrooy là sánh ngang cùng bộ đôi sát thủ này. Họ lần lượt đứng thứ 8 và 9 trong Top 10. Với Zamorano là 382 bàn thắng trong 681 trận với hiệu suất 0,56 bàn/trận còn Salas trong sự nghiệp của mình ghi được tổng cộng 285 bàn /523 lần ra sân với hiệu suất 0,548 bàn/trận.
Quá khứ vàng son thì đã khép lại nhưng tương lai thì chưa mở ra, ở đội tuyển Chile có những ngôi sao mới như Medel, Sanchez nhưng không ai làm người hâm mộ quên đi hình ảnh của Salas và Zamorano. Ở Lazio thời điểm hiện tại, họ vẫn đang có một vị trí tốt trên bảng xếp hạng Serie A nhưng để đem ra so sánh với Lazio những năm 2000 thì có thể khẳng định không một ai đủ đẳng cấp để chen chân vào đội hình chính của Biancoceleste những năm đó.
Và với những ai đã may mắn được chứng kiến Serie A những ngày vàng son ấy thì tâm trí họ chỉ có một “El Matador” mà thôi, đó chắc chắn không phải là Edison Cavani, anh là “Dũng sĩ đấu bò – Marcelo Salas”!
Nguồn: https://giaitri./ |
Copy Link
Phan Hùng |
00:00 30/11/-0001